Chuyết Phu Phù Dung Thê – Chương 2

Tác giả : Mai Bối Nhi

Converter : Meoconlunar

Editor : Thiên Sơn Tuyết Lan

Mười ngày sau —

Vì thể diện của Lệ Hương Đồng, trong thời gian ngắn nhất Thạch Diệu Quân mời bà mối tới, y theo truyền thống tập tục: “Nạp thái”, “Vấn danh”, “Nạp cát”, “Nạp chinh” đến “Thỉnh kì”, có thể nói là gióng trống khua chiêng hoàn thành mỗi một nghi thức, muốn làm cho dân chúng toàn thành đều biết đến Lệ gia đại tiểu thư xuất giá.

Buổi chiều hôm sau, Thạch Diệu Quân lại được mời đến hậu hoa viên, bất quá nam nữ đôi bên trước khi thành thân không thể gặp mặt, cho nên giống như trước đây hắn quay lưng lại bát giác đình.

Lệ Hương Đồng nhìn trộm thân ảnh cao lớn không xa trước mặt, lúc này có chút ngượng ngùng, dù sao hơn nửa tháng sau họ sẽ thành thân.

“Thạch đại gia.” Tiếng nàng nhẹ nhàng vang lên.

“Tiểu thư.” Chỉ là nghe được thanh âm, Thạch Diệu Quân liền cảm giác được mặt mình lại bốc lên khí nóng, chân tay không khỏi luống cuống theo

“Hôm nay mời Thạch đại gia đến, chính là hy vọng người có thể cho phép ta để cho  hai tỳ nữ bên cạnh ta cùng nhau hồi môn, bởi vì ta đã thói quen có các nàng hầu hạ bên cạnh.” Lệ Hương Đồng nói với ngữ điệu thỉnh cầu.

“Đương nhiên có thể.” Thạch Diệu Quân không thích nghe Lệ Hương Đồng nói chuyện khép nép như vậy với mình, là hắn trèo cao mới đúng.

“Đa tạ Thạch đại gia……” Tiểu Trang cúi đầu cảm tạ.

Tinh Nhi khéo sửa cách xưng hô “Chúng ta nên gọi là cô gia mới đúng, đa tạ cô gia.”

“Không cần khách khí.” Thạch Diệu Quân có chút ngượng nói.“Chỉ cần có thể làm cho tiểu thư an tâm, muốn ta làm gì đều được, chẳng qua……”

Nghe vậy, Lệ Hương Đồng mím môi cười nhẹ: “Chẳng qua điều gì?”

“Chẳng qua sau khi thành thân, hai ngày sau chúng ta nhất định phải khởi hành trở lại Khang Châu, nếu tiểu thư cảm thấy quá nhanh, không muốn sớm rời đi Thiên Tiêu thành, chúng ta cũng có thể ở lại thêm một ngày”. Thạch Diệu Quân biết rời xa cố hương đến một nơi xa lạ, trong lòng có bao nhiêu lo sợ, cho nên có ý cho Lệ Hương Đồng biết trước để chuẩn bị tâm lý.

“Lấy chồng theo chồng, nếu Thạch đại gia đều đã quyết định, ta không có ý kiến.” Lệ Hương Đồng thực sự thực cảm tạ hắn thông báo trước cho nàng một tiếng,

Thạch Diệu Quân gãi gãi đầu.“Tiểu thư không cần khách khí như vậy, nếu cần gì cứ việc nói với ta, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp.”

“Ta thực cảm kích Thạch đại gia, ta không có yêu cầu khác” tuy rằng Lệ Hương Đồng luôn ở tại khuê phòng, nhưng tình hình bên ngoài đều biết rõ, hiện tại  dân chúng toàn thành đều biết đến có người đến cầu hôn nàng, nhà trai chuẩn bị lễ vật vô cùng long trọng, không thiếu thứ gì, đều này đã cho nàng thể diện.

Cảm kích? Trong lòng Thạch Diệu Quân lặng lẽ đọc hai chữ này, kỳ thực hắn không muốn Lệ Hương Đồng cảm kích, bởi vì có thể lấy được nàng là giấc mộng lớn nhất trong đời hắn, nếu nàng có thể thích hắn một chút, cho dùThạch Diệu Quân có  lập tức chết đi cũng cảm thấy mỹ mãn.

Nhìn Thạch Diệu Quân đột nhiên không nói lời nào, Lệ Hương Đồng nghi hoặc hỏi:“Thạch đại gia?”

“Ách, có việc gì? Tiểu thư vừa mới có nói gì sao?” Ý thức được chính mình suy nghĩ mông lung, nhất thời sắc mặt đỏ bừng lên, vội vàng hỏi.

Tiểu Trang cùng Tinh Nhi nghe hắn bối rối hỏi như vậy, không nhịn được cười ra tiếng.

Lệ Hương Đồng nhìn các nàng liếc mắt một cái, mới ôn nhu hỏi:“Thạch đại gia đang nghĩ điều gì?”

“Không, không có gì.” Thạch Diệu Quân có thể nào nói hy vọng một ngày kia nàng sẽ thích chính mình, lời như thế làm sao hắn có thể nói nên lời, Lệ Hương Đồng nguyện ý gả cho hắn làm vợ nên cảm thấy đủ, không thể yêu cầu nhiều lắm.“Ta suy nghĩ ngày thành thân…… Là đêm động phòng hoa chúc…… Không phải, không phải, ta không phải suy nghĩ đêm động phòng hoa chúc……” Hắn nói, nhưng không giải thích hoàn hảo, càng giải thích càng tệ.

Khuôn mặt Thạch Diệu Quân càng lúc càng nóng, ước gì có thể dùng chỉ khâu miệng lại.“Tiểu thư không cần hiểu lầm, ta không phải suy nghĩ loại chuyện này……”

“Người……”vẻ mặt Lệ Hương Đồng đỏ bừng.

Tiểu Trang buồn bực.“Nô tỳ đưa tiểu thư trở về phòng.”

“ Thực sự ta không có ý đó……” Thạch Diệu Quân bất chấp tập tục, lập tức xoay người, muốn đối mặt làm sáng tỏ hiểu lầm này, thế nào hắn cũng không nên nói đến “Đêm động phòng hoa chúc” mới đúng, nhưng chỉ cần gặp gỡ Lệ Hương Đồng, hắn liền bối rối, ngay cả nói cũng nói không xong “Là ta nói lỡ lời, nhưng ta có thể cam đoan ta tuyệt đối không phải là người háo sắc……”

“Là nam nhân có ai không nói như vậy?” Tiểu Trang lẩm bẩm nói.

Tinh Nhi cũng trách:“Không thể tưởng được Thạch đại gia là người như thế.”

“Ta…… Ta……” khuôn mặt Thạch Diệu Quân đỏ bừng lên, cảm thấy bản thân rất ngốc, ở trước mặt Lệ Hương Đồng không khỏi có chút xấu hổ, cảm thấy không xứng với nàng.

Lệ Hương Đồng thẹn đỏ mặt.“Ta tin tưởng Thạch đại gia không có ý tứ gì khác là được.”

“Vậy, vậy là tốt rồi.” Thạch Diệu Quân tham lam nhìn nàng trên má đỏ càng thêm đỏ, muốn nhìn cả đời cũng sẽ không chán.“Tiểu thư,  nếu không chuyện gì  khác, ta…… cáo từ trước……” mới nói như vậy, liền xoay người đi rồi.

“Thạch đại gia?”

“ Tiểu thư còn có gì phân phó?” Thạch Diệu Quân lập tức quay đầu.

Lệ Hương Đồng cố nén ý cười, dùng tay ngọc chỉ “Đại môn ở bên kia.” Hắn lại đi về phía trước liền đụng vào tường vây.

“A, phải……” Thạch Diệu Quân càng thêm xấu hổ, mặt cũng càng nóng.“Cáo từ.” Lần này hắn đi đúng rồi, mặc dù đi rất xa rồi, tựa hồ còn nghe được tiếng cười của hai tỳ nữ kia, làm cho hắn không khỏi cảm thấy vô lực, thế nào lại luôn ở trước mặt Lệ Hương Đồng đều bối rối, lần sau tuyệt đối phải biểu hiện tốt.

“Các ngươi cười đủ chưa?” Lệ Hương Đồng giận dữ hỏi.

“Bởi vì cô gia tương lai này rất tốt……” Tinh Nhi ôm bụng cười đáp.

“Hắn chỉ cần ở trước mặt tiểu thư sẽ ngượng, ta nghĩ như vậy cô gia hẳn là sẽ không khi dễ tiểu thư mới đúng.” Tiểu Trang hừ nhẹ.

“Làm sao ngươi biết hắn sẽ không?” Lệ Hương Đồng bật cười hỏi.“Chẳng qua nghĩ đến qua nửa tháng sau sẽ rời đi, thật là có điểm sợ hãi.”

“Tiểu thư đừng sợ, còn chúng nô tỳ theo tiểu thư.” Tinh Nhi vội vàng trấn an.

Tiểu Trang gật đầu“Nếu cô gia tương lai đối với tiểu thư không tốt, nô tỳ lập tức quay lại nói cho thành chủ biết, thành chủ nhất định sẽ lập tức phái người đi đón tiểu thư, sẽ không để cho tiểu thư chịu nửa điểm ủy khuất”

“Chuyện này ta đương nhiên đã biết” Bất quá Lệ Hương Đồng cũng không hy vọng loại chuyện này phát sinh, nàng càng hy vọng quyết định của chính mình không có sai, mặc dù đối với tương lai có chút lo sợ bất an, nhưng là đã đáp ứng hôn sự rồi, vô luận kết quả thật xấu, đều phải tự chính mình gánh vác.

Đến ngày đại hôn

Đội ngũ đón dâu long trọng cố ý đi qua đường lớn trong thành, dọc đường còn đốt pháo, gõ đồng la, diễn tấu sáo và trống hướng nhà gái mà đến.

Đợi Thạch Diệu Quân tiến vào trong nhà, nhìn tân nương tử đầu đội mũ phượng, thân mặc hỷ phục đỏ thẫm, không khỏi lộ ra nụ cười ngây ngô, từ nay về sau nữ tử xinh đẹp dịu dàng như vậy đã là thê tử của hắn.

“Đại gia, đừng ngây ra như vậy.” Ngụy bá ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.

Thạch Diệu Quân lập tức phục hồi lại tinh thần, vì thế quỳ trên mặt đất, hướng Lệ lão phu nhân tam bái, bởi vì Lệ lão phu nhân mắc bệnh nhìn trước mắt thấy mọi thứ, cũng không biết hôm nay là ngày nữ nhi xuất giá.

“Nghĩa mẫu, hôm nay Hương Đồng sẽ xuất giá.” Lệ Huyền Hách cùng thê tử, đi đến bên Lệ lão phu nhân, nhà trai châm ngòi khởi pháo, tiếng chiêng trống cũng vang lên.

Lệ lão phu nhân nhìn nghĩa tử cao lớn anh tuấn, trong mắt lão phu nhân chỉ nhớ đến người con đã mất“Ngươi thế nào lại gọi nghĩa mẫu, nên gọi nương mới đúng.”

“Phải, nương.” Lệ Huyền Hách thuận ý người, Lệ lão phu nhân mới vui vẻ  cười ha ha .

Trong lúc tiếng chiêng trống vang lên, tổng quản hắt ra bát nước, có ý nghĩa gả nữ nhi tựa như hắt đi bát nước ra ngoài, mà Lệ Hương Đồng lên kiệu hoa cũng cầm cây quạt trong tay ném ra ngoài kiệu, từ đó bỏ qua tất cả thói quen ở trong nhà, đội ngũ đón dâu liền hướng nhà trai mà đi.

Đợi đội ngũ đón dâu đi đến một tòa biệt trang tại thành đông, toà biệt trang này thuộc sở hữu của Lệ Phủ, chỉ là tạm thời đảm đương nhà trai, khi đến ngày tốt, liền đem kiệu hoa đến chính sảnh, chú rể phải cầm cây quạt hướng kiệu gõ một cái, lại dùng chân đá vào cửa kiệu, một mệnh phụ nhân đến đỡ tân nương tử xuống kiệu, sau đó lại trải qua “Truyền túi”,“Phá ngõa” Cùng “Bái đường” như vậy mới đủ nghi thức

Trên đầu đội hỷ khăn, Lệ Hương Đồng ngồi ở trên hỉ giường, nàng biết chính mình đã là người của Thạch gia, nam nhân ngồi bên ạnh cũng không nhúc nhích, nàng cũng không tiện ra tiếng, chỉ có thể chờ đợi hắn bước tiếp theo sẽ có động tác gì.

“Khụ……” Thạch Diệu Quân thanh thanh yết hầu, che giấu vui sướng trong lòng “Nương tử?”, bỏ hỷ khăn xuống, tân nương tử thật là Lệ Hương Đồng sao? Thật là nữ tử xinh đẹp khiến cho hắn luôn muốn nâng niu trong vòng tay đây sao? đến bây giờ hắn còn có cảm giác đây chỉ là mộng, cho nên muốn lại xác định một chút.

“Tướng công.” Lệ Hương Đồng nghe được hắn gọi “Nương tử”, tự nhiên phải đổi cách xưng hô theo.

Thế này Thạch Diệu Quân mới xác định không phải đang nằm mơ, mọi chuyện đều là thật bất quá “mãi đến ngày hôm qua thôi, ta thực lo lắng, chỉ sợ nương tử đột nhiên nói không gả.”

“Ta đối tướng công có tràn đầy cảm kích, lại làm sao có thể nói vậy?” như vậy không phải cũng làm cho nhà trai mất mặt, Lệ Hương Đồng tuyệt sẽ không thương tổn đối với ân nhân như vậy.

Nghe vậy, trên khuôn mặt ngăm đen chất phát của Thạch Diệu Quân toát ra một chút mất mác, bởi vì “Cảm kích” Này hai chữ nói ra dường như đơn giản, lại thật sự rất nặng nề.“Nương tử không cần nói như vậy.”

“ Nếu không phải nhờ tướng công, ta cũng không có cách nào thoát khỏi cảnh khó khăn khi  bị hôn phu tương lai gia từ hôn, cũng vĩnh viễn không thoát được sỉ nhục, cho nên mong tướng công nhận lòng biết ơn của ta.” Lệ Hương Đồng trịnh trọng nói.

“Được, ta nhận.” Nghe Lệ Hương Đồng nói với giọng điệu nghiêm túc, Thạch Diệu Quân làm sao có thể làm cho nàng thất vọng, mặc dù hắn muốn khác, cũng không nói nên lời.

“Đa tạ tướng công.” Lệ Hương Đồng an tâm nở nụ cười.

“Không khách khí.” Thạch Diệu Quân rất mừng vì Lệ Hương Đồng không thấy vẻ mắt buồn bã của hắn, bất quá có thể lấy được nàng chính là phúc khí của hắn rồi , cho dù nàng đối với hắn chỉ có cảm kích, hắn cũng sẽ làm cho nửa đời sau của nàng luôn vui vẻ, đều sống thật tốt, làm cho mỗi người đều hâm mộ nàng đã được gả cho một người chồng tốt

Nghĩ vậy, Thạch Diệu Quân liền không để cho chính mình lại miên man suy nghĩ nữa, thế là hắn đứng dậy, đi đến trước mặt tân nương tử, nhẹ  bỏ hỷ khăn xuống, tuy rằng đôi bên đã gặp mặt, Thạch Diệu Quân vẫn cảm thấy Lệ Hương Đồng thực sự quá xinh đẹp, ngay cả từng sợi tóc đều đẹp, trên đời này không có một cô nương nào có thể so sánh với nàng, hắn chỉ có thể tự trách mình không giống như biểu đệ tài hoa hơn người, có thể dùng cái gì thi từ khúc phú để ca ngợi nương tử.

“Tướng công?”thấy Thạch Diệu Quân nhìn mình, nhìn đến ngây người, Lệ Hương Đồng nhẫn cười kêu.

Thạch Diệu Quân lấy lại tinh thần, nhất thời gương mặt đỏ bừng lên, thế này mới luống cuống tay chân nhớ lại chuyện nên làm.“Ách…… Kế tiếp phải uống rượu giao bôi…… Chờ một chút, ta đi lấy……”

Thấy Thạch Diệu Quân tuy có chút ngốc ngếch, nhưng hắn là thật tình, không có nửa phần dối trá, Lệ Hương Đồng không khỏi cảm thấy làm sao lại không nhìn ra ưu điểm của hắn chứ.

“Đây, nương tử……” đưa một chén rượu cho Lệ Hương Đồng, Thạch Diệu Quân lại ngồi trở lại hỉ giường, cùng nàng uống rượu hợp cẩn.

“Tướng công.” Lệ Hương Đồng mới uống một ngụm, má ngọc liền nóng lên.

“Ừ.” Thạch Diệu Quân lập tức ngồi thẳng.

“Tướng công không cần  như vậy, nói chuyện với ta cũng không cần khách khí như vậy.” Lệ Hương Đồng nghĩ rằng cũng là vợ chồng sẽ không đòi hỏi giữ lễ như vậy

Thạch Diệu Quân gãi gãi đầu “nương tử cũng không cần nói cảm kích nữa.” Bởi vì mỗi nghe nàng nói một lần, hắn liền khó chịu một lần.

“Tướng công quả nhiên là cái người làm ăn, vậy…… đã thống nhất xong!”

“Được, quyết định như vậy.” Thạch Diệu Quân cười nói.

Lệ Hương Đồng dò xét liếc mắt một cái, Thạch Diệu Quân nhếch miệng cười, có chút thật thà chất phát, có chút ngốc, hơn nữa người lại tốt, cảm thấy quyết định của chính mình không có sai.

“Tướng công trong nhà còn có người thân nào?” Nàng nghĩ nên biết nhiều chuyện hơn, hy vọng cho người  Thạch gia có ấn tượng tốt

“Cha mẹ ta đã sớm qua đời, cũng không có huynh đệ, về phần thân thích……” Thạch Diệu Quân bỗng dưng chần chờ, rốt cuộc có nên cho Lệ Hương Đồng biết quan hệ giữa hắn cùng Khưu gia?“Sẽ không là thực thường lui tới.” trước mắt đừng nói thì tốt hơn, tránh cho nàng hiểu lầm chính mình tới cầu hôn là có dụng ý.“Cho nên ngoài Ngụy bá, cũng không còn ai.”

“Được rồi, thiếp đã biết.” Lệ Hương Đồng nghĩ đến người trong Thạch gia ít vậy, cũng an tâm rất nhiều.

Kế tiếp, hai người lại không hề nói chuyện.

Thạch Diệu Quân nhìn bàn tay ngăm đen đặt trên đùi hắn, nghĩ chuyện phải làm trong  “Đêm động phòng hoa chúc”, nhất thời toàn thân nóng lên, hô hấp cũng có vẻ dồn dập, kỳ thực hắn thực sự rất muốn lập tức ôm nàng, yêu nàng, bởi vì Lệ Hương Đồng là thê tử của hắn, chỉ cần nghĩ nữ tử xinh đẹp không tỳ vết như vậy là người của hắn, hắn sẽ không chịu được dục vọng bừng lên, nhưng mà lại sợ chân tay thô thiển của hắn sẽ làm nàng đau, làm cho Thạch Diệu Quân chỉ có đè nén cảm xúc lại

“Ta……” Thạch Diệu Quân nghiêng đầu nhìn về phía thê tử, mới nói một chữ, lại đã quên muốn nói gì, chính là ngây người nhìn khuôn mặt thẹn thùng của nàng, ngay cả nháy mắt đều không động

“Tướng công muốn nói gì?” Lệ Hương Đồng mím môi đỏ mọng, tránh cười thành tiếng.

“À…… Ta…… Tuyệt đối sẽ không làm nàng đau, nương tử nhất định phải tin tưởng ta” Thạch Diệu Quân như muốn thề với nàng, bởi vì hắn thầm nghĩ hắn sẽ yêu thương nàng, nâng niu, che hở cho nàng, cho nàng những gì tốt nhất mà hắn có thể.

“Ta đương nhiên tin tưởng tướng công.” Đã thành thân, Lệ Hương Đồng cũng phải lựa chọn tín hắn, cũng là tín bản thân không có nhìn lầm người

Thạch Diệu Quân hít một hơi thật sâu, mới chậm rãi nâng cánh tay mềm mại của nàng, để cho  Lệ Hương Đồng dựa vào hắn.“Ta cam đoan sẽ rất nhẹ nhàng…… Rất cẩn thận……”

“Ta biết.” Đối với chuyện vợ chồng, trước đó Lệ Hương Đồng hỏi qua vài đại nương trong phủ, nhưng sau khi nghe Thạch Diệu Quân nói, nàng cũng bớt đi phần nào lo sợ.

Mãi  đến giờ khắc này, Thạch Diệu Quân mới cho phép chính mình có hành động, bờ môi nam tính của hắn nhẹ nhàng mà hôn lên tóc mai Lệ Hương Đồng, sau đó là má ngọc, xúc cảm ngọt ngào, mềm mại làm cho tâm hồn hắn rung động, hô hấp lập tức chuyển

“Nương tử……”

“Ân?” Nghe giọng hắn khàn gọi nhẹ , thân thể mềm mại Lệ Hương Đồng phút chốc chấn, cũng không hiểu được vì sao có phản ứng như vậy, chỉ cảm thấy thân mình càng lúc càng nóng.

Lệ Hương Đồng theo bản năng dương cao trán, điều này khiến cho Thạch Diệu Quân bắt lấy cơ hội, liền lớn mật đem miệng phủ lên môi đỏ mọng của nàng, dường như hắn sợ dọa đến nàng, chẳng qua chỉ là chuồn chuồn lướt nước, bất quá lực cánh tay ôm nàng từ từ tăng lên.

Cho tới bây giờ không nghĩ tới là tư vị như vậy, Lệ Hương Đồng cảm thấy cánh môi bị hôn đến tê dại, đầu cũng có chút choáng váng hoa mắt, chỉ có thể bất lực dựa vào lồng ngực Thạch Diệu Quân, trong lòng còn sót lại sợ hãi cũng bị động tác dè dặt của hắn khiến nàng yên tâm

Thạch Diệu Quân triền miên yêu thương nữ nhân của hắn…… Không sai! Nàng là của nữ nhân của hắn, là vợ của hắn, suy nghĩ này làm cho hắn hôn càng cuồng nhiệt hơn chút, hận không thể đem chỉnh cái miệng nhỏ nhắn đều nuốt vào trong bụng, mãi đến khi lý trí lại trở về, mới làm cho hắn khống chế được suýt nữa thoát cương xúc động.

“Ta làm nàng đau sao?” Thạch Diệu Quân thở gấp hỏi.

“Không…… Không có.” Lệ Hương Đồng yêu kiều thở gấp.

“Vậy là tốt rồi, ta…… Giúp nàng lấy mũ phượng xuống.” Thạch Diệu Quân xem xét trước mắt khuôn mặt nàng nhỏ nhắn e lệ, hắn lấy phượng trên đầu Lệ Hương Đồng xuống, còn có mũ của hắn, mới trở lại ngồi trên hỉ giường, đưa tay cởi đi hỷ phục trên người nàng, chỉ òn lại sam khố màu trắng bên trong, nhìn nàng yếu đuối bé bỏng như thế, hắn không khỏi hít sâu mấy lần, sợ chính mình sẽ làm ra hành vi quá lỗ mãng

khi Thạch Diệu Quân tháo giày nàng ra, hắn nghĩ còn muốn hôn nàng, bất quá lại sợ quá mức đường đột sẽ bị dọa nàng.

“Nương tử?”

“Tướng công” cho tới bây giờ Lệ Hương Đồng cũng  không để cho tỳ nữ bên nhìn qua hoặc sờ qua bàn chân nhỏ của nàng, tiếp xúc thân mật này làm cho nàng có chút hô hấp khó khăn.

Thạch Diệu Quân cũng cởi giày, chậm rãi phủ trên thân thể mềm mại Lệ Hương Đồng “Nàng…… Thực sự nguyện ý gả làm thê tử ta?” Thạch Diệu Quân hỏi, nếu không phải chính miệng nàng xác định, chỉ sợ nàng hối hận

Lệ Hương Đồng không khỏi động tâm, biết chính mình được hắn trân quý như vậy, điều này so với bất kỳ lời ngon tiếng ngọt đều không bằng “đúng, tướng công, ta nguyện ý gả cho chàng.”

Câu  trả lời làm cho thân hình Thạch Diệu Quân căng thẳng, cổ họng khó nhịn  phát ra một tiếng thở mạnh, tiếp theo cúi mặt xuống, hôn trụ môi nàng, tinh tế nhấm nháp, toàn thân cảm thụ, khát vọng thỏa mãn ảo tưởng nhiều ngày qua.

“Đây là của ta……”

Môi man tính của hắn hôn nàng từ cổ xuống xương quai xanh, đi đến bờ vai trần, nàng là bảo bối trân quý nhất trong đời hắn, hắn thề muốn cho Lệ Hương Đồng những gì tốt nhất trên đời

“Tướng công……” Lệ Hương Đồng mê loạn gọi nhẹ.

“Nàng là của ta……” Thạch Diệu Quân sớm lâm vào ham muốn, rất nhanh cởi đi quần áo, muốn nàng trọn vẹn là người của hắn, thân thể mềm mại không tỳ vết này chỉ có hắn có thể chạm vào.

Hai mắt Thạch Diệu Quân như lửa nóng , môi đỏ mọng hé mở tiểu nữ nhân, trên má đỏ ửng, khiến cho hắn càng muốn nàng trở thành thê tử chân chính của hắn

“Ân……” đau đớn làm cho Lệ Hương Đồng phát ra nức nở.

Tiếng khóc yếu đuối làm cho Thạch Diệu Quân phục hồi tinh thần, bắt buộc chính mình bình tĩnh, bất động “ có phải rất đau phải không? Ta sẽ mau một chút…… Cho nàng không đau nữa……” Biết đây là kết quả tất nhiên, nhưng cũng bất lực, chỉ có thể dùng hết khả năng giảm bớt đau đớn cho nàng.

Lệ Hương Đồng có thể cảm nhận được Thạch Diệu Quân ôn nhu, mặc dù mỗi một lần di động đều làm nàng đau đến rơi lệ, còn cắn chặt răng nhẫn nại, mãi đến khi không chịu nổi ngất xỉu đi.

“Nương tử?” Thạch Diệu Quân phát hiện nàng ngất đi, thật sự là tức giận đến mức muốn đánh chính mình, biết rõ thân mình nàng mảnh mai, lại còn thô lỗ như vậy, hắn nhất định đã khiến nàng rất đau……

Không dám lại tiếp tục nữa, hắn càng không ngừng hôn lên trán của nàng, tóc mai của nàng, cùng với cái miệng nhỏ nhắn đỏ bừng của nàng, hy vọng có thể bù lại một ít, cuối cùng mới ôm Lệ Hương Đồng vào trong lòng “Nếu nàng cũng có thể thích ta, cho dù là một chút cũng tốt……”

Một ngày kia, hắn nhất định sẽ làm cho Lệ Hương Đồng thích mình, Thạch Diệu Quân nói với chính mình, đến lúc đó trên đời này nam tử hạnh phúc nhất chính là hắn.

Khi Lệ Hương Đồng tỉnh dậy, đầu tiên là nghe được tiếng gà gáy xa xa, sau đó phát hiện phòng hoa chúc chỉ còn lại có đậu đại hào quang, tiếp theo là bên tai truyền đến tiếng nam nhân ngủ say hít thở, cùng cánh tay nam tính ôm lấy nàng, nhớ tới Thạch Diệu Quân từng có hành động thân mật đối với nàng, bên tai không khỏi nóng lên. Chỉ là hồi tưởng thôi vậy mà cả người nàng liền lại đau vừa thẹn, nhưng cũng hiểu được bọn họ đã thực sự là vợ chồng.

Một khắc kia, khi Lệ Hương Đồng biết vị hôn phu vì cưới công chúa mà từ hôn, cho rằng sẽ không bao giờ có nam nhân nguyện ý quý trọng nàng, có lẽ là từ tư tưởng trọng nam khinh nữ, càng làm cho nàng cảm thấy bản thân còn sống sẽ còn phải chịu bao nhiêu mỉa mai chế giễu của người đời, mặc dù nàng không muốn dễ dàng chấp nhận số phận, nhưng mà ánh mắt thế tục chính là đối nữ tử tàn khốc như vậy, chỉ có thể nói phục chính mình có thể thực kiên cường dũng cảm mà đối diện mà thôi, chính là không muốn để cho người khác nhìn thấy nàng hoảng hốt sợ hãi.

Giờ phút này nam nhân đang ôm nàng đã thật sự cứu nàng, bởi vì Thạch Diệu Quân không chỉ là tới cầu hôn mà thôi, trả lại cho nàng sĩ diện, thậm chí càng nhiều, Lệ Hương Đồng cũng sẽ vĩnh viễn nhớ ân tình này, đời này sẽ tận tâm làm tròn bổn phận người vợ, vì hắn chăm lo việc nhà, vì hắn sinh con, dạy con, coi như là báo đáp hắn.

Nhìn Thạch Diệu Quân còn ngủ say, Lệ Hương Đồng không muốnđánh thức hắn, đứng dậy muốn xuống giường, chuyển động một chút mới giật mình, cảm giác đau đớn giữa hai chân kéo đến, không khỏi rên rỉ.

“Nương tử?” Thạch Diệu Quân gần như lập tức bừng tỉnh, lập tức ngồi dậy đến xem xét “Làm sao vậy?”

khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ lên “thiếp, thiếp không sao.”

“Hiện tại trời còn chưa sáng, nàng nên ngủ tiếp một lát, không cần phải gấp gáp thức dậy……” Cho rằng Lệ Hương Đồng là sợ không kịp khởi hành hồi Khang Châu, Thạch Diệu Quân vội vàng giải thích, cho dù ra trễ một chút cũng không vội vàng.

“Chàng…… ra ngoài trước đi.”

“Nương tử……” Thạch Diệu Quân thấy Lệ Hương Đồng không nhìn hắn, cho rằng nàng giận chuyện đêm qua, buồn hắn quá thô lỗ, nhiệt tình nhất thời giảm xuống

“Mau ra ngoài!” Lệ Hương Đồng quẫn bách sẵn giọng.

“Được, ta đi ra ngoài.” Thạch Diệu Quân vội vội vàng vàng cầm quần áo lên mặc vào, sau đó vừa mang giày, vừa hướng cửa phòng bước đi, còn không cẩn thận đụng ngã ghế.

Thạch Diệu Quân bước ra cửa phòng, lại luyến tiếc quay đầu nhìn liếc mắt một cái, nghĩ rằng là hắn tham lam, nữ tử tốt đẹp như vậy nguyện ý gả cho hắn làm vợ nên thấy đủ, cư nhiên còn hy vọng xa vời nàng sẽ thích chính mình, Lệ Hương Đồng đối hắn chỉ có cảm kích mà thôi, nghĩ đến vậy, gương mặt mộc mạc thoáng vẻ  buồn bã cùng tịch mịch.

Không biết đã đứng tại hành lang bao lâu, mãi đến khi có tiếng bước chân đến, mới kéo suy nghĩ Thạch Diệu Quân lại, nghiêng đầu vừa thấy, là hai tỳ nữ bên người Lệ Hương Đồng đến đây.

“Chào cô gia!” Tiểu Trang cùng Tinh Nhi tiến lên chào.

“Tiểu thư các ngươi đã tỉnh, mau vào hầu hạ” Thạch Diệu Quân hy vọng chính mình cũng có thể đợi ở bên trong, cho dù muốn hắn chải đầu, thay quần áo cho nàng đều nguyện ý.

“Dạ, cô gia.”

Đợi hai tỳ nữ đi vào phòng, Thạch Diệu Quân lại thở dài, hai tay để phía sau lưng, đứng ở hành lang suy tư về sau nên làm như thế nào, ít nhất đừng làm cho Lệ Hương Đồng chán ghét hắn thì tốt rồi.

Đến khi trời sáng, bên trong biệt trang lại bắt đầu tiếng người ồn ào.

Bởi vì có rất nhiều việc vội, Thạch Diệu Quân tùy tiện ăn đồ ăn sáng, vừa nghe nói cửu gia đến đây, vội vàng đi ra ngoài tiếp đón, hắn thực sự thích ý kết giao với vị Thiên Tiêu thành thành chủ này, không phải bởi vì thân phận của Lệ Huyền Hách, mà là bởi vì hai người mới gặp mặt liền có cảm giác vừa gặp đã thân.

“Thoạt nhìn bề ngoài Hương Đồng mềm yếu, bất quá nàng cũng có chủ kiến, bởi vậy ngươi ngàn vạn lần cũng không nên đối với nàng như những nữ tử bình thường khác” Lệ Huyền Hách chân thành hy vọng nam nhân trước mắt có tâm bao dung ôn hoà hiền hậu, có thể đem đến hạnh phúc cả đời cho nghĩa muội.

“Đời này ta sẽ không phụ bạc nàng.” Thạch Diệu Quân cam đoan.

Lệ Huyền Hách lộ ra nụ cười anh tuấn“Ta đây an tâm đem nàng phó thác cho ngươi.”

Hai nam nhân cao lớn cùng nhìn đối phương cười

“Đại gia, xe ngựa đều chuẩn bị xong” Ngụy bá tiến lên nói.

Thạch Diệu Quân gật đầu, tỏ vẻ đã biết, vừa lúc nhìn thấy Lệ Hương Đồng cùng với hai tỳ nữ đi tới, tỉ mỉ trang điểm đi qua khiến cho hắn bỗng chốc lại nhìn đến ngây người.

ThấyThạch Diệu Quân chăm chú nhìn, Lệ Hương Đồng tự nhiên nghĩ đến chuyện tối qua, không khỏi xấu hổ lúng túng tránh né, vội vàng nhìn phía nghĩa huynh.

“Đại ca, nương nhờ người chăm sóc” Nghĩ đến sẽ rời đi, tâm tình của nàng cũng cảm thấy đau lòng.

“Nghĩa mẫu chính là nương, ta sẽ hảo hảo chiếu cố” Lệ Huyền Hách cam đoan nói.

“Muội phải đi rồi” Lệ Hương Đồng nhất thời đỏ hốc mắt. Từ nay nàng bước trên một đường khác, phải rời khỏi nơi quen thuộc nhất, mặc dù trong lòng lo lắng không yên, vẫn phải bước tiếp về phía trước

Đợi đoàn người đi ra khỏi đại môn, ở bên ngoài đã có ba chiếc xe ngựa đang đợi, trong đó có hai chiếc là cho Ngụy bá cùng nô bộc, cùng với bày biện hành lý dùng .

“Để ta giúp nàng” Thạch Diệu Quân nắm chặt vòng eo, muốn cho Lệ Hương Đồng ngồi trên xe ngựa, tiếp xúc thân mật này nhất thời làm cho nàng đỏ bừng mặt.

“Cám ơn.”

Tiếng “Cám ơn” làm cho gương mặt Thạch Diệu Quân  căng thẳng, hy vọng không nghe lại câu nói đó

Nàng đối với ta chỉ có cảm kích……

Những lời này ở trong đầu hắn không ngừng vọng lại, trong lòng Thạch Diệu Quân giống bị vô số kim châm đâm đến, tuy rằng miệng vết thương không lớn, nhưng rất đau.

Không phát hiện tâm tư Thạch Diệu Quân, bởi vì Lệ Hương Đồng nghĩ đến lập tức sẽ xa lìa người thân, chỉ có thể cố nén nước mắt, tiến vào bên trong xe.

“Cáo từ” Thạch Diệu Quân hướng Lệ Huyền Hách chắp tay chào.

“Thuận buồm xuôi gió” Lệ Huyền Hách ôm quyền.

“Giá!”

Nhảy lên ngồi trước xe ngựa, Thạch Diệu Quân nắm dây cương, giục ngựa đi tới, đạt đạt đạt tiếng vó ngựa xen lẫn vẻ u sầu ly biệt, càng lúc càng xa, rời khỏi Thiên Tiêu thành.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog Stats

  • 33,688 hits

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 27 other followers

%d bloggers like this: