Chuyết Phu Phù Dung Thê – Chương 1.

Tác giả: Mai Bối Nhi

Converter: meoconlunar

Editor: Thiên Sơn Tuyết Lan

Tại Thiên Tiêu thành – Lệ phủ

“Tiểu thư! Tiểu thư!” Tỳ nữ Tinh Nhi cấp bách đến thông báo với chủ nhân, đây chính là việc vui lớn nhất trong ngày.“Có người tới cầu hôn……”

Một tỳ nữ khác tên gọi Tiểu Trang vội vàng từ trong phòng đi ra mắng “Tiểu thư đang ngủ trưa, ngươi lớn tiếng như vậy ồn ào, sẽ ầm ĩ đến tiểu thư.”

Tinh Nhi thở hổn hển một hơi  trước rồi nói:“Này, ta đương nhiên biết, nhưng mà bên ngoài có người đến cầu hôn tiểu thư, chuyện lớn như vậy ta phải nhanh chóng nói cho tiểu thư biết mới được.”

“Có người đến cầu hôn tiểu thư? Thật vậy không?” Tiểu Trang vẻ mặt kinh hỉ hỏi.

“Đương nhiên là sự thật, thành chủ đang ở đại sảnh cùng đối phương nói chuyện, thật sự là quá tốt! sau khi tiểu thư bị từ hôn, cả người liền buồn bực không vui, suốt đêm đều ngủ không ngon giấc, nếu hôn sự này thật sự thành, về sau cũng có thể an tâm.” Ngay cả các nàng là người  hầu trong phủ cũng không khỏi vì chủ nhân ấm ức, rõ ràng không phải lỗi của tiểu thư, mà bởi vì thân là nữ nhi phải  chịu lời ra tiếng vào, thật sự là rất không công bằng.

Tiểu Trang lắc lắc đầu, cũng không như vậy lạc quan. “ Vậy cũng phải nhìn xem  đối phương là người như thế nào, thân phận của hắn xứng hay không xứng với tiểu thư mới được……”

“Tinh Nhi, ngươi đến đây.”

Đúng lúc này, từ trong phòng một tiếng nói nữ tử nhu hòa chậm rãi  vang lên.

“Dạ, tiểu thư.” Tinh Nhi lập tức đẩy cửa tiến vào, Tiểu Trang tự nhiên cũng đi theo phía sau, muốn nghe xem chủ nhân đối với hôn sự này thấy thế nào.

Đợi hai gã tỳ nữ vào tẩm phòng, đi đến ngồi ở cạnh giường, trước mặt Lệ Hương Đồng

Lệ Hương Đồng được mười tám tuổi, có khuôn mặt trắng noãn không tỳ vết, đôi mày đen nhánh đều đặn, một đôi mắt đẹp mềm mại nhìn quanh, ánh mắt có phần quật cường, mặc dù đang ở nghịch cảnh cũng sẽ không dễ dàng khuất phục. dưới mũi thanh tú kia là hai cánh môi đỏ hồng, làm cho người ta rất muốn âu yếm, một dung mạo tuyệt mỹ như vậy đã đủ làm nghiêng thành đổ nước,  lúc này lại phủ một vẻ u sầu

Nhìn thấy chủ nhân đã thức dậy, Tinh Nhi cùng Tiểu Trang đều tranh nhau nói

“Tiểu thư, có người tới cầu hôn……”

“Thành chủ hiện tại đang ở cùng người đến cầu hôn nói chuyện……”

Lệ Hương Đồng ngồi dậy, đi đến bàn giữ ngồi xuống.“có biết đối phương là người thế nào không?” Nàng hỏi nhẹ nhàng không nhanh không chậm.

“Thành chủ chính là hy vọng tiểu thư trước tiên có thể tìm hiểu người nọ, cho nên mới cho tổng quản đến nói cho nô tỳ biết.” Tinh Nhi kể liên tục giống như đang thuyết giáo:“Nghe nói người này họ Thạch, là người Khang Châu, tuổi ước chừng 27, 28, cho tới nay vẫn chưa lập gia đình, tổng quản nói bề ngoài đối phương xem ra trung hậu thành thật, lời nói trong lúc đó cũng khá thành tâm thành ý, chẳng qua vị Thạch đại gia này là thương nhân buôn bán gạo, chỉ sợ ủy khuất tiểu thư.”

Không đợi chủ nhân mở miệng, Tiểu Trang đã nói vào:“Một thân phận thương nhân thấp kém cũng muốn cưới tiểu thư làm vợ, hắn nghĩ cũng quá trèo cao, dựa vào thân phận cùng điều kiện của tiểu thư, gả cũng phải gả cho danh môn công tử, hoặc là quan gia thiếu gia mới được.”

“không nên nói như vậy.” Lệ Hương Đồng biết nghĩa huynh tuyệt đối sẽ ưu tiên suy tính của nàng, nếu là nàng quyết định cả đời không lấy chồng, cũng nhất định sẽ không để nàng phải lo lắng vấn đề cơm áo. Nhưng mà lúc trước, khi nàng bị hôn phu tương lai gia từ hôn, luôn không chịu nổi ánh mắt người đời, làm cho thanh danh Lệ gia phải chịu hổ thẹn, nếu thực sự có người nguyện ý đến cầu hôn, có thể cho nàng một con đường tốt?

“Thương nhân lại như thế nào? Đại ca đã cho tổng quản đến thông báo với ta trước, nhất định là cảm thấy đối phương không tệ, thật ra ta tin tưởng ánh mắt của huynh ấy, Tinh Nhi, ngươi đi nói cùng tổng quản, ta nghĩ muốn trông thấy vị Thạch đại gia này.”

 “ Dạ” Tinh Nhi liền vội vàng đi ra ngoài.

“Tiểu thư thế nào có thể dễ dàng xuất đầu lộ diện?” Tiểu Trang sốt ruột, cũng không muốn đồng ý.

Lệ Hương Đồng tinh ranh cười nhẹ.“Ở trong phủ, lại làm sao có thể nói là xuất đầu lộ diện.”

“Tiểu thư biết ý của nô tỳ mà.” Tiểu Trang giẫm nhẹ chân nói

“Được rồi, trước tiên lại đây giúp ta trang điểm một chút.” Lệ Hương Đồng không hề đùa, nàng lấy trâm cài trên tóc xuống, trong lòng bắt đầu nghĩ khi gặp đối phương nên hỏi gì

Chủ nhân đã quyết định như vậy, Tiểu Trang cũng chỉ biết im lặng nghe theo

Qua nửa canh giờ, chủ tớ ba người đã đi tới hậu hoa viên.

Tinh Nhi lấy tay chỉ người đứng ở phía trước bát giác đình, người đứng quay lưng về phía các nàng là Thạch Diệu Quân “Tiểu thư, Thạch đại gia đứng tại nơi kia.”

“Ừ .” Lệ Hương Đồng trầm ngâm nhìn rõ thân ảnh nam nhân kia, chỉ thấy hắn có bả vai rộng rãi cùng dáng người cao ngất, chiều cao cùng với nghĩa huynh không sai biệt lắm, chính là nhìn cường tráng hơn một chút.“Chúng ta đi thôi!”

Đợi Lệ Hương Đồng nhẹ nhàng bước sen đi đến phía sau vị Thạch đại gia này, đối phương dường như cũng cảm nhận được có người tới gần, đang định xoay người lại xem xét.

“Này! Không được quay đầu!” Tiểu Trang sớm một bước quát.

Thạch Diệu Quân cũng thực sự thành thành thật thật dừng lại, chờ đợi .

“…… Tiểu thư nhà chúng ta muốn hỏi Thạch đại gia mấy câu.”

“Được, tiểu thư xin hỏi.” Thạch Diệu Quân tự nhiên hiểu không tiện quay lại, vì thế lại khôi phục tư thế đưa lưng về phía các nàng, lẳng lặng chờ đợi nữ tử phía sau lên tiếng

Lệ Hương Đồng nghe tiếng nói đối phương, ngữ điệu trang trọng, nghe không ra nửa điểm giọng điệu cố ý lấy lòng, lại càng không có vẻ kiêu căng ngạo mạn, cũng liền tự nhiên buông bỏ vẻ dè dặt.

“Trước đây Thạch đại gia đã từng tới “Thiên Tiêu thành” sao?” Nàng dùng vấn đề này làm như lời dạo đầu.

“Chưa từng.” Thạch Diệu Quân thẳng thắng nói.

“Đã chưa từng tới, vì sao đột nhiên hướng ta cầu hôn?” Lệ Hương Đồng không hiểu hỏi.

“Bởi vì…… Ta nên cưới vợ.” Thạch Diệu Quân thoáng ngập ngừng lại nói.

“Chọn ta, đơn giản vì ta là đại tiểu thư Lệ gia, là nghĩa muội thành chủ “Thiên Tiêu Thành”, như vậy thân phận của ta đối với Thạch đại gia có điều trợ giúp về việc làm ăn ?” Lệ Hương Đồng nhẹ nhíu mày hỏi.

“Không phải như thế, ta thực sự không có ý tứ này……” Thạch Diệu Quân gấp đến độ thô thanh rống to, càng muốn xoay người sang chỗ khác vì chính mình biện giải, mất thật lớn khí lực mới miễn cưỡng nhịn xuống, tiếp theo phát hiện chính mình kêu quá lớn tiếng, vội vàng lên tiếng xin lỗi.“Thật sự là thực xin lỗi, ta không phải cố ý lớn tiếng dọa đến tiểu thư, chính là buôn bán là buôn bán, cưới vợ về cưới vợ, là không liên quan hai việc với nhau, ta chưa từng có nghĩ tới cần nhờ quan hệ.”

Lệ Hương Đồng hơi hơi mỉm cười, xem như tiếp nhận lời xin lỗi củaThạch Diệu Quân, bất quá mắt đẹp như có chút buồn bực.“Như vậy ta sẽ không hiểu được vì sao Thạch đại gia muốn cưới ta, chẳng lẽ Thạch đại gia không biết ta từng bị từ hôn?” Loại sự tình này phải nói rõ ràng trước, không nghĩ đến lúc đó đối phương hối hận, như vậy sẽ chỉ làm nàng càng bối rối.

“Ta biết.” Thạch Diệu Quân cũng thực thành thật nói.

Nghe vậy, Lệ Hương Đồng ngẩn ra.“Nếu đã biết, sao Thạch đại gia vẫn đến cầu hôn? Phải biết rằng mặc dù bị từ hôn, ta cũng không làm thiếp.”

Thạch Diệu Quân không thay đổi thái độ nói: “ đúng vậy, ta hiểu được.”

“Trên đời này không có một nam tử nào muốn cưới một nữ tử từng bị từ hôn làm chính thất, nếu Thạch đại gia thật muốn cưới vợ, hẳn là còn nhiều mà đối tượng có thể chọn lựa.” Lệ Hương Đồng vẫn là cảm thấy lý do của đối phương không thể thuyết phục chính mình.“hơn nữa, ngay cả tướng mạo của ta Thạch đại gia cũng chưa từng gặp qua, có lẽ dáng vẻ của ta xấu như Dạ Xoa, chẳng lẽ Thạch đại gia cũng nguyện ý? Thực sự không để ý cưới một người từng bị từ hôn, lại có diện mạo xấu xí làm vợ hay sao?”

“Tướng mạo là cha mẹ cho, cho nên đẹp xấu với ta mà nói chẳng phải là quan trọng nhất, chỉ cần hai người tính tình hợp là tốt rồi.”

Lệ Hương Đồng không khỏi bật cười.“Thạch đại gia lại làm sao mà biết tính tình của ta và người hợp nhau?”

“Này……” Thạch Diệu Quân nhất thời nghẹn lời, bởi vì Lệ Hương Đồng nói không sai, chính mình thực sự toàn ngốc nghếch chạy đến đây, lại càng không hiểu được nên thế nào trả lời, chỉ có thể tự trách mình ăn nói vụng về.

Không đợi Thạch Diệu Quân mở miệng, Lệ Hương Đồng thở dài một tiếng.“Thạch đại gia, ta cự tuyệt lời cầu hôn của người.”

“Vì sao?” Thạch Diệu Quân kinh ngạc hỏi.

“Ta chỉ là không hy vọng sau này Thạch đại gia phải hối hận, đối với ta có  nhiều câu oán hận.” Lệ Hương Đồng chua xót cười nói.“Đến lúc đó sẽ làm đau khổ cho nhau mà thôi.”

Thạch Diệu Quân sau khi nghe xong, cảm thấy Lệ Hương Đồng là người hiểu biết, vì người khác mà suy nghĩ,  nàng thật là một cô nương tốt, sẽ không chỉ lo đến hoàn cảnh của chính mình, bằng vào điểm này khiến cho hắn càng thêm kiên định suy nghĩ muốn cưới nàng, cũng hiểu bọn họ nhất định có thể hợp.

“Ta sẽ không hối hận.” Hắn kiên quyết.

“Cảm tạ Thạch đại gia hôm nay đến đây, ta cáo lui trước.” Tuy rằng nàng từng nói với chính mình, chỉ cần có người muốn kết hôn, mặc kệ là người buôn bán nhỏ, hoặc là cường đạo thổ phỉ đều nguyện ý gả đi, nhưng là Lệ Hương Đồng cũng sẽ lo lắng nếu lấy chồng không thuộc về mình, vậy nửa đời sau thật là sống không bằng chết.

“Tiểu thư?” Thạch Diệu Quân đầu tiên là sửng sốt, sau đó xoay người , thoáng nhìn chủ tớ ba người rời đi bóng lưng, mà ở giữa là thân ảnh mềm mại tự nhiên là đối tượng mà hắn đến cầu hôn.“Tiểu thư! Tiểu thư!”

Mắt thấy Lệ Hương Đồng cũng không quay đầu lại, rời đi rồi, Thạch Diệu Quân biết hắn đem sự tình làm hỏng, hận không thể dùng sức đập mình một cái, chỉ thấy hắn là do làm việc cực nhọc lâu dài mà làm cho làn da ngăm đen, không phải là khôi ngô tuấn tú, nhưng thoạt nhìn gương mặt đáng tin cậy, nay có phần buồn bã

“Ngay cả một câu ta thật sự đều không biết nói , tiểu thư nhất định đã cho ta là tới tìm nàng vui vẻ……” Hắn không khỏi tự trách, thật là ngốc, trong hậu hoa viên hắn buông một tiếng thở dài, vẻ mặt buồn bã

Đợi Thạch Diệu Quân cùng chủ nhân cáo từ sau,  bước ra đại môn Lệ Phủ.

“Đại gia, thế nào?” Đứng ở bên ngoài, một lão nhân mái tóc hoa râm nhảy xuống từ trên xe ngựa, muốn biết mọi chuyện như thế nào, bất quá vừa thấy đến vẻ mặt của chủ nhân, cũng đoán được nhất định thất bại.“Ta đã nói cho bà mối tới cầu hôn thì tốt rồi, các nàng kia nói chuyện, người chết cũng có thể nói sống, người càng muốn chính mình đến, như thế rất tốt thôi?”

Nghe lão nhân không lớn không nhỏ quở trách chính mình, hoàn toàn không có chủ tớ chừng mực, Thạch Diệu Quân cũng là lơ đễnh.“Không quan hệ, ngày mai ta lại đến.”

Ngụy bá hú lên quái dị.“Người lại còn muốn đến nữa?”

“ừ.” Thạch Diệu Quân lên xe ngựa, cầm dây cương nói.

“Đại gia, ta xem người vẫn là hết hy vọng đi, cho dù nàng bị Khưu gia từ hôn, cũng với người không quan hệ, người không cần giúp bọn hắn thu dọn cục diện rối rắm này.” Ngụy bá nói khó nghe, tất cả cũng đều là vì Thạch Diệu Quân suy nghĩ, thực không hiểu được này chủ tử trong óc nghĩ cái gì, luôn đem phiền toái vào người.

Thạch Diệu Quân không thể tưởng được biểu đệ của hắn cư nhiên vì lên làm phò mã gia, nói từ hôn liền từ hôn, cũng không nghĩ đối phương có thể hay không bởi vì vậy mà cả đời bị người chỉ trỏ. Cái loại tư vị bị người chế giễu đùa cợt, hắn thực sự hiểu được, dì nương cũng cố tình muốn có nàng dâu là công chúa, khuyên như thế nào cũng không nghe

“Tuy rằng chuyện này không liên quan gì tới ta, nhưng là gặp gỡ lại không thể làm như không biết, nói sau đại tiểu thư Lệ gia cũng là vô tội, sau này nàng làm thế nào có thể ngẩn cao đầu, còn có ai sẽ cưới nàng làm vợ?” Thạch Diệu Quân chính là nghĩ vậy, mới ngàn dặm xa xôi đi đến Thiên Tiêu thành cầu hôn, chỉ hy vọng có thể vì đối phương làm chút gì.“Huống chi ngươi không phải cũng thường nói ta nên cưới vợ.”

Ngụy bá lắc lắc đầu .“Có nhiều nữ nhân người không cần, liền càng muốn cưới người bị từ hôn, còn luôn làm ảnh hưởng việc buôn bán, đến lúc đó mọi người lại cười người ngu dốt.”

“Ta làm buôn bán nguyên bản sẽ không là vì kiếm tiền, cho dù ảnh hưởng đôi chút thì có hề gì, chỉ cần người còn sống, liền có thể làm lại từ đầu.” Thạch Diệu Quân cười đến khờ ngốc rộng rãi, đối loại phê bình này luôn không thèm để ý.“Chỉ cần ta có thể không làm chính mình lương tâm thất vọng thì tốt rồi.”

“Ai! Lúc trước ta cũng bởi vì đại gia ngốc này mới nguyện ý theo người, bất quá thật đúng là sợ người bị người ta bán còn không biết.” Ngụy bá thở dài.

Thạch Diệu Quân “Giá” một tiếng, đá động dây cương.“Đến lúc đó ta cũng sẽ cho các ngươi một người một ít kinh phí để ổn định cuộc sống, trước tiên vượt qua một thời gian, không cần lo lắng lưu lạc đầu đường.”

“Người thật sự là bất trị.” Ngụy bá phiên một cái xem thường.“Ta xem chúng ta  làm hạ nhân càng thông minh một chút, tránh cho đại gia cuối cùng ngay cả mệnh đều đổi mất.”

Không có nghe đến Ngụy bá lẩm bẩm, Thạch Diệu Quân hãy còn ngưng thần suy nghĩ, có lẽ là hắn thái độ không đủ kiên định, ngữ khí không đủ thành khẩn, người ta là tiểu thư đương nhiên không chịu dễ dàng gả cho, đợi ngày mai lại tự đi một chuyến, nhất định phải xuất ra thành ý mà thuyết phục đối phương.

Buổi trưa hôm sau: —

“Ngươi nói…… Thạch đại gia lại tới nữa?” Lệ Hương Đồng đang ở phía dưới chân tòa sen giúp vẽ áo trắng Quan Âm, nghe thấy tỳ nữ nói, tay cầm bút  nhất thời đứng ở giữa không trung, kinh ngạc lại xác định một lần, còn tưởng rằng ngày hôm qua đã cùng đối phương nói rõ ràng.

Tinh Nhi dùng sức gật đầu.“Đúng vậy, tiểu thư, Thạch đại gia nói muốn tự mình thuyết phục tiểu thư một lần nữa.”

“Tiểu thư không phải đã cự tuyệt hắn, thế nào lại tới nữa?” Tiểu Trang không cho là đúng hừ nói.“theo nô tỳ thấy, Thạch đại gia này là có ý đồ gì khác.”

Lệ Hương Đồng không biết nên khâm phục đối phương bất khuất, hay là như tỳ nữ nói, muốn hoài nghi đối phương thực sự có ý đồ gì khác.“Hắn còn muốn nói như thế nào, thuyết phục ta thế nào chứ?” Nàng nói thầm.

“Bởi vì thành chủ không có ở trong phủ, tổng quản mới muốn nô tỳ đến xin chỉ thị tiểu thư.” Tinh Nhi lại hỏi.“Hay là muốn nô tỳ mời Thạch đại gia trở về?”

Suy nghĩ một chút, Lệ Hương Đồng thật đúng là muốn nghe xem vị Thạch đại gia này nói gì.“Mời hắn tới trước hậu hoa viên chờ một chút, ta lập tức tới ngay.”

Đợi Tinh Nhi rời đi, Tiểu Trang lập tức nhíu mày nói:“Tiểu thư căn bản không cần để ý tới người này!”

“Vì sao ngươi lại nhìn hắn không vừa mắt?” Lệ Hương Đồng bật cười hỏi.“cho dù là thương nhân, chỉ cần là làm việc buôn bán chính đáng, ai cũng không thể xem thường, nói sao thân phận quý tiện cũng không phải chính mình có thể lựa chọn.” Điều này cũng là nàng học được từ nghĩa huynh.“Ngươi cũng đừng đối người ta vô lễ.”

“Nô tỳ đã biết.” Tiểu Trang bị chủ nhân giáo huấn như vậy, tự nhiên nhận sai.

Vì thế, cũng giống như ngày hôm qua, Lệ Hương Đồng đi đến hậu hoa viên, đến gần tòa bát giác đình, chỉ thấy thân ảnh cao lớn kia đã lưng đưa chính mình, chờ đợi nàng đến.

“Gặp qua Thạch đại gia.” Lệ Hương Đồng ôn nhu chào.

“Khụ, tiểu thư không cần đa lễ.” Thạch Diệu Quân lại nghe thấy tiếng nói nữ tử đã làm hắn nhớ đến cả đêm, cố gắng kìm nén ý nghĩ muốn quay đầu lại nhìn xem nàng, từ ngày hôm qua đến bây giờ, hắn không chỉ một lần tưởng tượng đến dung mạo vị đại tiểu thư Lệ gia này, ý thức được bản thân nghĩ vậy không ổn, vội vàng thanh thanh yết hầu trả lời.

“Thạch đại gia trở lại đây còn muốn nói với ta điều gì?” Tỳ nữ dìu đến, Lệ Hương Đồng nhẹ nhàng đi vào bát giác đình, nàng ngồi xuống chiếc ghế đá.

Thạch Diệu Quân hít một hơi thật sâu, quyết tâm hỏi lại:“Ta chỉ là muốn hỏi ta phải đáp ứng điều kiện gì tiểu thư mới bằng lòng gật đầu đáp ứng hôn sự?”

“Điều kiện gì?” Lệ Hương Đồng chợt ngẩn ra.

“Phải”

Lệ Hương Đồng không nghĩ tới Thạch Diệu Quân hỏi nàng như vậy, bởi vì một nữ tử bị từ hôn cũng không có tư cách cùng đối phương nói điều kiện gì, có người nguyện ý cưới sẽ không sai lầm rồi, điều này làm cho lòng của nàng không khỏi dao động.“Thạch đại gia cần gì phải ủy khuất chính mình như vậy, không thể không cưới ta làm vợ hay sao?”

“Bị từ hôn chẳng phải do tiểu thư nguyện ý, cũng không phải bởi vì tiểu thư phạm vào lỗi lầm gì.” Thạch Diệu Quân trịnh trọng nói.“ khi ta còn nhỏ bởi vì gia cảnh nghèo khó, toàn bộ người thân đều xem thường, nhưng mà ta hiểu không phải là lỗi của cha mẹ, chẳng qua bởi vì thời vận không tốt, chẳng trách ai, cho nên tiểu thư ngàn vạn không cần bởi vậy hạ thấp bản thân mình.”

Lời nói này không chỉ làm cho Lệ Hương Đồng lâm vào động dung, ngay cả Tiểu Trang vốn khinh thường Thạch Diệu Quân cũng bị cảm động, ấn tượng hoàn toàn đổi mới.

“Đa tạ lời vàng ngọc của Thạch đại gia.” Những lời này đối với Lệ Hương Đồng có ý nghĩa rất lớn, sau khi nàng bị từ hôn, giống như có một tảng đá lớn đè nén trong lòng, dường như cũng dần dần nhẹ đi.

Lời cảm tạ của nàng làm cho Thạch Diệu Quân có chút ngượng ngùng, không khỏi gãi gãi đầu.“cũng không có gì, ta chỉ là nói ra những điều bản thân mình cảm nhận được, tuy rằng ta chỉ là một người làm ăn nhỏ, bất quá, ta tuyệt đối có thể làm cho tiểu thư ăn ngon, mặc đẹp, cũng có thể sống thoải mái, sẽ không để cho người chịu lạnh.”

“Thạch đại gia.” Lệ Hương Đồng gọi nhẹ.

Thạch Diệu Quân nghiêm túc trả lời:“mời tiểu thư nói.”

“Ta không làm thiếp, đương nhiên cũng không cùng với nữ nhân khác cùng chung một chồng.” đây cũng là điều kiện trước nhất của nàng, nếu vị Thạch đại gia này thật muốn cưới nàng làm vợ, phải tuân thủ ước định này.

“Điểm ấy ta có thể thề với trời, đời này tuyệt không nạp thiếp.” Thạch Diệu Quân thở ra, còn tưởng rằng sẽ gặp điều kiện khó khăn gì.

Lệ Hương Đồng không nghĩ tới hắn thắng thắng đáp ứng như thế.“Nếu ta thực sự đáp ứng gả cho ngươi làm vợ, nếu có một ngày Thạch đại gia muốn nạp thiếp, như vậy mời  hưu ta trước.”

“Ta cam đoan tuyệt không nạp thiếp.” Thạch Diệu Quân khẳng định nói, bởi vì hắn tự nhận sẽ không phụ lòng nàng, cũng chưa từng nghĩ tới muốn hưởng tề nhân chi phúc.

Nhìn chăm chú vào bóng lưng cao lớn của Thạch Thiếu Quân, sau một lúc lâu, Lệ Hương Đồng rơi vào suy tư, nàng nghĩ có nên mạo hiểm tin tưởng lời hứa hẹn của hắn hay không, nàng thật sự có thể đem hạnh phúc cả đời phó thác cho nam nhân này không?

Tinh Nhi nhỏ giọng hỏi chủ tử.“Tiểu thư, hiện tại phải làm sao bây giờ?”

“Tiểu thư vẫn là nên chờ thành chủ trở về ròi hãy nói sau.” Tiểu Trang ở một bên quyết định.

Mà Thạch Diệu Quân hai tay giao nắm ở sau thắt lưng, quay lưng về phía các nàng, hít thở sâu vài cái, chỉ lo Lệ Hương Đồng vẫn là cự tuyệt, đến Lệ phủ cầu hôn, chính là một lòng quyết tâm, cho dù đối phương không đáp ứng hôn sự, cũng là đương nhiên, thế nhưng ngày hôm qua hai người nói chuyện, mặc dù ngay cả diện mạo của Lệ Hương Đồng cũng không nhìn thấy, nhưng mà  tiếng nói  mềm mại như nước kia luôn luôn quanh quẩn ở bên tai, không thể quên đi, làm cho hắn nghe xong tận trong đáy lòng cảm thấy thoải mái, trong lòng Thạch Diệu Quân không nén được tưởng tượng, nếu có thể nghe cả đời như vậy thì thật là tốt quá.

“Tiểu Trang, đến mời Thạch đại vào đây ngồi.” Lệ Hương Đồng nghĩ muốn cùng hắn đối diện nói chuyện.

Tiểu Trang cảm thấy như vậy không ổn, nhưng mà bị ánh mắt xinh đẹp của chủ tử thoáng nhìn, liền không dám nói gì, sau đó đi đến trước mặt Thạch Diệu Quân.“Thạch đại gia, tiểu thư nhà ta mời người đến bên trong đình nói chuyện.”

“Được.” Thạch Diệu Quân sắc mặt nghiêm chỉnh, liền di chuyển thân hình cao lớn, hướng bát giác đình đi tới, bất quá lúc hắn bước trên thềm đá, vừa mới ngẩng đầu, liền nhìn thấy một đôi mắt trầm tĩnh tú lệ, đó là ánh mắt đẹp nhất mà Thạch Diệu Quân từng gặp, tiếp theo nhìn thấy rõ dung mạo một nữ tử trẻ tuổi ngồi trên ghế đá , cả người không khỏi ngây người, choáng váng, bởi vì hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.

Nhìn Thạch Diệu Quân không nhúc nhích, hai ánh mắtnhìn chằm chằm vào mình, Lệ Hương Đồng không khỏi cảm thấy xấu hổ và giận dữ, vốn tưởng rằng cùng hắn nói chuyện hai lần, nghe giọng nói đối phương phải làm người chính nhân quân tử mới đúng, không thể tưởng được cũng là người háo sắc, may mắn là vẫn chưa đáp ứng lời cầu hôn của hắn

“Này!” Tiểu Trang lập tức đứng che trước mặt chủ nhân, tráchThạch Diệu Quân

Thạch Diệu Quân bừng tỉnh lại, nhất thời gương mặt đỏ bừng lên.“Thực xin lỗi, ta không phải cố ý muốn mạo phạm tiểu thư…… Ách……” Hắn gãi gãi đầu, không biết giải thích thế nàomới tốt.“Nếu tiểu thư cảm thấy như vậy không tốt, ta quay lưng lại được rồi.”

Vừa nói, Thạch Diệu Quân thực sự xoay người ngay, sắc mặt nam tính chính trực trên khuôn mặt đang ửng đỏ.

Vốn nghĩ sẽ rời đi, Lệ Hương Đồng thấy thế, chỉ có thể khẽ thở dài, vẫn là cho hắn thêm một cơ hội.“Thạch đại gia, mời ngồi.”

“…… Được.” Thạch Diệu Quân đành phải cung kính không bằng tuân mệnh, lại xoay người lần nữa, lần này không dám nhìn một cái, trực tiếp đi vào bên trong bát giác đình.

“Mời ngồi.” Lệ Hương Đồng nâng tay ngọc, hướng vị trí đối diện mời hắn ngồi

“Đa tạ tiểu thư.” Thạch Diệu Quân khẩn trương nuốt nước miếng, lúc này mới vén áo ngồi xuống, vẫn là không kìm lòng nổi hướng Lệ Hương Đồng phía đối diện nhìn liếc mắt một cái, không khỏi nhớ tới trước kia thường xuyên nghe biểu đệ ngâm một ít phong hoa tuyết nguyệt thi từ khúc phú, bất quá chính là hắn nghe cũng không hiểu ý nghĩa gì, cũng không ghi nhớ trong lòng, nhưng mà nữ tử trước mắt lại làm cho trong đầu Thạch Diệu Quân hiện lên “gương mặt Phù dung, thắt lưng mảnh mai như nhành dương liễu , không có gì có thể so sánh với nét xinh đẹp này” vài câu này, trước kia hắn không thể lĩnh hội ý cảnh, đột nhiên trong lúc đó đều đã hiểu tất cả.

“Ngươi còn muốn xem bao lâu?” Tiểu Trang thở phì phì mắng chửi người.

“Khụ, phải.” Thạch Diệu Quân chưa từng ở trước mặt một cô nương cảm thấy khó khăn như vậy, gương mặt cảm thấy nóng dần lên, khiến cho gương mặt càng đỏ thêm.

Trộm nhìn thấy nam nhân có vóc dáng cao lớn lại có sắc mặt đỏ lên đến như vậy, bộ dạng kia làm cho người ta tức cười, Tinh Nhi dùng tay áo che miệng bật cười, ngay cả Tiểu Trang cũng nhịn không được khóe miệng run rẩy.

“Không được vô lễ!” Lệ Hương Đồng nhẹ nhàng trách cứ hai người tỳ nữ, bất quá nàng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân dễ dàng đỏ mặt như vậy, nàng không khỏi nhìn Thạch Diệu Quân một cái, thấy hắn mặc dù vẻ bề ngoài của hắn không có anh tuấn xuất sắc , nhưng mà ánh mắt ngay thẳng, ngũ quan lại đoan chính, có lẽ đây là nguyên nhân nghĩa huynh coi trọng hắn.

Thạch Diệu Quân vội vàng thanh thanh yết hầu, cố gắng không cho mặt đỏ lên.“Tiểu thư không nên trách các nàng, là ta vô lễ.”

“Thực sự trong lòng Thạch đại gia không có hình bóng nữ nhân nao hay sao?” Lệ Hương Đồng cũng không muốn bởi vì nàng, mà làm cho một nữ nhân khác phải thương tâm.

“Tuyệt đối không có.” Thạch Diệu Quân ngồi nghiêm chỉnh trả lời.“Nếu nói là có, ta sẽ không đến cầu hôn tiểu thư, bằng không chính là vũ nhục tiểu thư, tuy rằng ta không đọc nhiều sách thánh hiền, bất quá đạo lý này ta còn biết.”

Lệ Hương Đồng nghe hắn trả lời thành thật như vậy, hơn nữa hắn không thèm để ý bản thân , bất an trong lòng nàng cũng từng chút từng chút mất đi.

“Nếu ta đáp ứng việc hôn nhân này, Thạch đại gia có thể dùng kiệu lớn tám người  tới đón không?” trong lòng Lệ Hương Đồng nghĩ việc này không phải chỉ vì chính mình, mà là vì thanh danh của Lệ gia.

“Đây là đương nhiên.” Thạch Diệu Quân dụng lực gật đầu, ánh mắt chân thành.“Ta sẽ làm cho mọi người nhìn thấy cảnh tiểu thư là thuận lợi vui vẻ xuất giá, như vậy từ nay về sau sẽ không người nào nói nhảm sau lưng nàng.”

Nguyên lai hắn biết rõ nàng đang nghĩ điều gì, mãi cho đến thời khắc này, Lệ Hương Đồng mới nhìn thẳng nam nhân cao lớn ngồi trước mặt, bề ngoài bình thường mộc mạc có vẻ hơi ngốc một chút, mặt khác cũng có vẻ biết quan tâm người khác.

“Thạch đại gia có thể cho ta thời gian ba ngày suy nghĩ không?” Nàng nghĩ sẽ cùng nghĩa huynh thảo luận sau đó mới quyết định.

Thạch Diệu Quân lại dùng lực vuốt cằm.“Đây là điều đương nhiên.”

“Đa tạ Thạch đại gia.” Lệ Hương Đồng ôn nhu cười nói.

Gương mặt xinh đẹp có ý cười làm cho mặt Thạch Diệu Quân mới giảm đi phần nào hơi nóng nay lại bắt đầu đỏ lên.“Không, không cần khách khí, ba ngày sau ta lại đến, cáo từ……”

Thoáng nhìn thấy hai tỳ nữ lại dùng tay áo che miệng cười trộm, làm cho Thạch Diệu Quân hơn lúng túng ngượng ngùng, vội vàng đứng lên đi, bất quá xoay người quá mau, không thấy rõ đường, cái trán liền đụng phải cây cột.

“Ách……” Cái trán đau đớn làm cho Thạch Diệu Quân sắc mặt đỏ hơn, một phần là vì chính mình bối rối, hận không thể có một cái hố để nhảy vào.

Tiếng cười phía sau càng lớn hơn nữa.

Lệ Hương Đồng cũng suýt nữa bật cười, vội vã quan tâm hỏi:“Thạch đại gia có ổn không?”

“Ta không sao, đa tạ tiểu thư quan tâm, cáo từ.” Thạch Diệu Quân xoa xoa cái trán, sau đó vẻ mặt đỏ hồng hướng nàng chắp tay, nghĩ đến biểu hiện của mình như vậy thật là nóng vội, chỉ sợ tiểu thư sẽ cho rằng hắn làm người lỗ mãng, không đủ để làm chỗ dựa cả đời, trong lòng không khỏi buồn bã bước ra đại môn Lệ Phủ.

Ngụy bá đang chờ bên ngoài, bị khuôn mặt đỏ ửng của Thạch Diệu Quân làm cho giật mình.“đã phát sinh chuyện gì? Sắc mặt của người đều đỏ !”

Thạch Diệu Quân không có trả lời, chính là thở dài thật sâu.

“Không sao,cho dù người ta không chịu gả, đại gia cũng không sợ sẽ không cưới được vợ” Ngụy bá vỗ vỗ bả vai chủ nhân, an ủi nói.

“Nàng muốn ta chờ ba ngày.” Thạch Diệu Quân còn ôm một tia hy vọng.

“Nàng chính là nói lời khách sáo, người còn tưởng thật sao.” Ngụy bá tức giận trừng mắt.

“Ta…… Là thật tâm muốn cưới nàng làm vợ.” Thạch Diệu Quân bộc trực mà đối diện lòng mình.“Cho nên trừ phi nàng xuất giá, bằng không ta sẽ không bỏ cuộc.”

Thạch Diệu Quân lần đầu biết đến cái gì gọi là tình yêu nam nữ, chỉ cần nhìn một cái liền biết rõ chính là người đó, hắn thầm nghĩ đời này chỉ cưới Lệ Hương Đồng làm vợ, bằng không thà rằng cả đời không cưới vợ.

“Nguyên lai đại gia động tâm với người ta, bất quá việc hôn nhân này chỉ sợ không có hy vọng.” Ngụy bá ở bên cạnh dội nước lạnh, không muốn chủ nhân ôm hy vọng quá lớn, đến lúc đó càng khó vượt qua.

Thạch Diệu Quân ngồi trên xe ngựa, biểu cảm kiên định không dời.“Mặc kệ phải đợi bao lâu, chỉ cần có thể làm cho nàng gật đầu đáp ứng, mỗi ngày ta đều đến.”

Chỉ cần quyết tâm, nhất định có thể thành công ! Thạch Diệu Quân nói với chính mình.

Ngay đêm hôm đó —

“Đại ca lại vừa đến Triệu gia dâng hương?” Lệ Hương Đồng mời nghĩa huynh đến, nàng cũng biết hai tháng trước phụ thân Triệu tiểu thư qua đời, cũng lo siêu độ, xây dựng mộ phần, còn mời người đến sử sang, dâng hương

Lệ Huyền Hách nói.“Cho dù người đã mất, hai nhà đã từng có giao tình giao tình, về tình về lý đều phải làm như vậy.”

“Thật là nên như thế.” Lệ Hương Đồng cho tỳ nữ dâng nước trà, lên tiếng nói chuyện chính.“Vì sao đại ca cho rằng vị Thạch Đại gia là đối tượng tốt?”

Lệ Huyền Hách không chút nào lo lắng trả lời.“ bởi vì hắn rất giống Tiểu Đông, ta không phải chỉ nhìn bề ngoài, mà là tính tình, còn có ý tưởng của hắn.” Nhắc tới người vợ đang mang thai, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra ôn nhu.

“Hắn giống đại tẩu?” Lệ Hương Đồng kinh ngạc hỏi.

“Bởi vì bọn họ đều đơn thuần có tấm lòng lương thiện, điểm này so với xuất thân, hay bề ngoài đẹp xấu đều quan trọng hơn, tuy rằng ta mới nói chuyện với hắn vài câu, ta có thể cảm nhận được lòng chân thành của hắn.” Lệ Huyền Hách dùng ánh mắt trân trọng nhìn nghĩa muội.“Bất quá, quyết định cuối cùng vẫn là do muội, ta sẽ không bắt buộc, cũng không để ý thái độ của người khác, chỉ cần muội vui vẻ là tốt rồi.”

Lệ Hương Đồng nghe nghĩa huynh nói như vậy, giống như được uống một thang thuốc định thần.“Ta sẽ thận trọng lo lắng.”

Đúng lúc này, tỳ nữ hầu hạ Lệ lão phu nhân vội vội vàng vàng chạy vào.“Thành chủ, lão phu nhân lại phát giận, còn muốn gặp thành chủ, bằng không nàng sẽ không uống thuốcc.”

“Ta phải đi ngay.” Lệ Huyền Hách lập tức đứng dậy nói.

“Hiện tại mẫu thân đều xem huynh như Ngọc ca, cả ngày muốn tìm huynh, mong huynh chăm sóc người.” Lệ Hương Đồng nghĩ nếu nàng xuất giá, chuyện không yên lòng nhất chính là thần trí không rõ của mẫu thân.

Lệ Huyền Hách nói:“Mặc kệ nghĩa mẫu xem ta là ai, ta đều chăm sóc người thật tốt, muội không cần lo nghĩ nhiều .”

Khi thành chủ đi rồi, Tinh Nhi cùng Tiểu Trang mới dám lên tiếng.

Tiểu Trang nói trước.“Tiểu thư thực sự muốn gả cho vị Thạch đại gia kia sao?”

“Ngươi cảm thấy không tốt?” Lệ Hương Đồng muốn nghe xem tỳ nữ nhiều năm bên cạnh nàng có ý kiến gì không.“Bởi vì hắn chính là thương nhân sao?”

Tinh Nhi nghĩ đến điều gì, lại lấy tay áo che miệng cười.“thật ra nô tỳ cảm thấy không tệ, chỉ là nghĩ đến bộ dáng đỏ mặt của hắn, sẽ không nhịn được lại muốn cười.”

“Các ngươi thật sự là quá thất lễ.” Lệ Hương Đồng phải giáo huấn các nàng một chút mới được, bằng không người khác còn tưởng rằng nàng là chủ nhân không có dạy bảo.

Tiểu Trang thở dài.“Nô tỳ chỉ sợ tiểu thư chịu ủy khuất.”

“Chỉ cần Thạch đại gia có thể tuân thủ điều kiện không nạp thiếp, ta cũng không có gì ủy khuất.” Lệ Hương Đồng nói.

“Nếu hắn dám nạp thiếp, nô tỳ là người đầu tiên không tha cho hắn!” Tiểu Trang hai tay cắm ở trên lưng hừ nói.

“Nô tỳ cũng vậy!” Tinh Nhi cùng nói.

Lệ Hương Đồng cười, hiện tại trong lòng nàng nghĩ chỉ có thể tin tưởng vị Thạch đại gia này, tin tưởng hắn sẽ đối xử tốt với nàng, tuân thủ lời hứa hẹn với nàng, như vậy xuất thân hoặc bề ngoài, còn có tài hoa cũng không quan trọng.

Vì thế, ba ngày sau, trong lòngThạch Diệu Quân lo lắng không yên, lại đến Lệ phủ lần nữa, nghe được Thiên Tiêu thành thành chủ bảo hắn bắt đầu chuẩn bị lễ vật tới đón tân nương tử, cả người hoàn toàn vui mừng khôn xiết

Nàng đáp ứng rồi!

Nàng đáp ứng trở thành nương tử của hắn rồi !

Thạch Diệu Quân ngẩn người đi ra khỏi đại sảnh, hoàn toàn không nghe được tổng quản nói với hắn điều gì, bởi vì hắn vẫn là khó có thể tin, một nữ tử tốt đẹp như vậy lại có thể nguyện ý gả cho hắn làm vợ, đây nhất định là mộng, như vậy hắn vĩnh viễn đều không cần tỉnh lại, tình nguyện cả đời đều đang mộng như thế.

Nhìn trộm bộ dáng si ngốc ngơ ngác của hắn, Tiểu Trang cùng Tinh Nhi thiếu chút cười phá lên, muốn vội vàng nói lại cùng chủ nhân, có lẽ nói hắn là cô gia ngốc cũng không sai.

3 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Jun 28, 2012 @ 14:48:51

    Tem.

    Trả lời

  2. Lưu yumi kute
    Jun 28, 2012 @ 14:49:11

    Thanks.

    Trả lời

  3. Lưu yumi kute
    Jun 28, 2012 @ 14:52:04

    Chương mới nàng ơi?

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog Stats

  • 33,688 hits

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 27 other followers

%d bloggers like this: